Những ngày đầu tiên

 

Những ngày đầu tiên.

Dịch giã thế này gặp nhau thì đúng là không ổn. Thế là một vài bạn học khác lớp với mình hồi đại học tự nhiên up ảnh họp nhau từ trước dịch để ôn lại kỷ niệm cũ. Thế là thành một cái trend nho nhỏ. Thấy các bạn vào comment cũng thấy vui vẻ dù không gặp được nhau mà trò chuyện trêu đùa. Lớp mình thì chẳng thấy ai up gì cả. Bản thân cũng không phải là người giỏi hô hào, sôi nổi nên cũng chỉ lục lại những cái ảnh mà mình chụp hoặc có tag tên để tự ôn lại một mình thôi. Thực ra thấy cảm xúc về ngày xưa ùa về cũng dạt dào ra phết.

Trong mấy cái ảnh thì mình xem nhiều nhất là ảnh của D - cô bạn gái hình như hơn mình một hay hai tuổi gì đó. Kỳ lạ thay, đó lại là cô gái mình thích đầu tiên từ ngay năm đầu tiên của cuộc đời sinh viên. Mà là lại cô bạn đầu tiên mình mạnh dạn chủ động nhắn tin nói chuyện hỏi thăm mới hay chứ. Hình như hồi đó cũng là vì D có vẻ kha hiền, lại dễ gần nên mình mới dám, chứ ngược lại chắc còn lâu. Mới năm thứ nhất mà có một môn học mình đăng ký muộn hơn so với lớp, nên đành phải đăng ký học tín chỉ với lớp khác. Thế là ngay từ ngày học chung đầu tiên, mình đã cùng nhóm thảo luận với bạn ấy. Chẳng là ngày xưa mỗi môn học, giáo viên thường tách lớp ra các nhóm thảo luận khác nhau, sau đó giao cho mỗi nhóm một đề tài để các nhóm thảo luận dần. Cuối môn học, trước đợt thi là thời gian dành cho các nhóm lên thuyết trình về đề tài mà mình được giao. Đó là một cách giảng dạy khác, mà mình lại đặc biệt thích, hơn cả là được đứng ra làm tổ trưởng, thu quỹ nhóm để in tài liệu và đứng lên thuyết trình trước cả lớp. Cuối cùng là tổ chức cuộc liên hoan nho nhỏ (nhưng càng làm tổ trưởng một vài lần, mình càng thấy bản thân không có khả năng làm lãnh đạo).



Bạn ấy hình như cũng không phải là thành viên nhiệt tình cho lắm nhưng lại ... xinh nhất lớp (trong mắt mình). Ít nhất thì cũng có lý do để có số điện thoại (thời đó còn dùng máy Nokia 8250 cùi bắp từ năm 2001 có màn hình xanh lè và có trò chơi giun huyền thoại). Vậy là bắt đầu có đối tượng để nhắn tin. Một thời gian thì biết D tham gia cuộc thi mẫu ảnh do trường tổ chức, mình đã bầu chọn cho bạn, rồi cũng bắt đầu thấy tự ti. Xong cũng mặc kệ, vẫn nhắn tin hỏi thăm (lúc đó dùng điện thoại, chưa có máy tính để chat trên yahoo). Không nhớ là mình tốn bao nhiêu tiền điện thoại, nhưng mà cũng không thấy xót xa gì.

Cho dù thời gian ngày đó không kéo dài quá lâu. Chỉ nhớ rằng mình đã biết làm gì khác với cái điện thoại ngoài việc nghe gọi, hay ngồi chơi giun, đó là “nhắn tin”. Mặc dù giờ mình không nhớ nổi là đã nhắn tin nói chuyện với D những gì nữa. Nhưng giá mà D biết, ngày đó đi xe buýt về nhà, nhìn dòng xe ngược xuôi, nhìn cửa hàng cửa hiệu tấp nập buổi tối, mình hay nghĩ đến bạn. Hình ảnh của bạn cũng hay đến cùng những suy nghĩ miên man về tương lai. Ngày đó, tất cả mọi thứ thật màu hồng, mình đi học mà vẫn vô tư như một tờ giấy trắng. Giá mà ngày ấy mình vui vẻ, hài hước hơn, hay mạnh bạo hơn thì chắc mình cũng sẽ không buồn đến thế và D hẳn sẽ thích làm bạn với mình hơn. Thời gian của những tin nhắn qua lại không kéo dài lâu. Những tin nhắn gửi đi bắt đầu rất lâu mới có hồi âm trở lại, cho đến khi mình không nhắn tin nữa. Thậm chí mình còn giận dỗi, xóa số điện thoại của bạn đi, cho khỏi nghĩ đến, vậy mà sau lại xin lại số. Thật trẻ con quá nhỉ. ^^. Ba năm học tiếp theo, chúng ta cũng vài vẫn vài lần cùng nhóm. Không còn nhắn tin, chỉ trao đổi với nhau mấy chuyện bài vở, mình cũng không còn hứng thú đứng lên nhận làm tổ trưởng. Hình ảnh của bạn trong đầu mình cũng không còn như lúc đầu, (mình nhận ra là bạn không được chăm chỉ học cho lắm, lại hay ngại nữa. ^^). Rốt cuộc mình và D vẫn là bạn học cùng khóa với nhau. Hơn nữa lúc đó, bạn cũng không còn là đối tượng cưa cẩm của mình nữa. ^^



Có vẻ D đang gặp khó khăn trong hôn nhân. Mình xin lỗi khi có tọc mạch đôi chút chuyện đời tư của bạn trên facebook. D không còn chụp ảnh với chồng, mình cũng đọc một số comment nên đoán già đoán non cuộc sống một mình nuôi con của D thôi. D vẫn thế, như hồi sinh viên (dù có già dặn hơn), nụ cười vẫn vậy, giờ thì có vẻ buồn và nhiều ưu tư hơn. Dù vậy, chẳng có gì là sai khi bạn đã dũng cảm lựa chọn con đường khác để tìm đến hạnh phúc. Thật hay khi luôn có những người bạn để tâm sự và ủng hộ những lựa chọn của chúng ta.

Một ngày, chợt nhìn thấy bức ảnh của D, minh có chút cảm xúc hoài niệm về những ngày còn là gã sinh viên ngô nghê, chân ướt chân ráo ra HN học. Mà chính sự ngô nghê lại khiến cho những ngày ấy thật đẹp. Chiếc điện thoại di động đầu tiên giờ cũng trôi dạt ở đâu, mình cũng không nhớ nổi. Ngày đó, bộ nhớ hay đầy nên mình hay phải xóa bớt tin nhắn, nhưng vẫn giữ lại những tin hay ho để đọc lại, rồi cười một mình (có vẻ hơi dị với một gã thanh niên). Giá mà giờ vẫn giữ chiếc điện thoại ấy để đọc lại được những tin nhắn thì hay biết mấy.  Đã 14 năm trôi qua, những kỷ niệm ấy có lẽ D cũng không để ý. Bạn vẫn xinh đẹp như ngày nào và thật tốt nếu bạn tìm thấy hạnh phúc mới cho cuộc đời mình. Mình thì cho dù đã lâu lắm rồi không gặp, mà cũng chẳng có lý do gì để gặp lại, nhưng từ trong tim, mình vẫn luôn mong D hạnh phúc.  

8 nhận xét:

  1. Em đã kể về một hồi ức đẹp. Rất nhẹ nhàng thanh thoát và có chút cao thượng của đàn ông.
    Chúc em luôn may mắn và hạnh phúc, không vướng bận gì với Sars cov-2!

    Trả lờiXóa
  2. Dịch nên ai cũng có nhiều thời gian hơn nhỉ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. haha. Nghỉ hè, dịch bệnh, giáo viên phải nhiều thời gian hơn chứ.

      Xóa
    2. Giáo viên đang chuẩn bị cho Ct GDPT mới nên thực ra cũng không nhiều thời gian đâu.

      Xóa
  3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  4. Ôi em biết cô gái này :P
    Em vẫn còn giữ lại cái điện thoại Nokia đấy đấy, nhưng mà là cái xác thôi, giờ mở nguồn nó không lên nữa rồi :P
    Ở quê anh tình hình dịch bệnh ổn chứ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Haha. Thật hả.
      Bạn này e ko biết được đâu. Trước cả khi anh biết e cơ.
      Quê anh giờ ổn hơn rồi. Nhưng vẫn hạn chế đi lại. Anh ở HN 2 tháng nay chưa về quê. 🙂
      Trong HCM đợt này căng nhỉ? Em có phải ở nhà ko?

      Xóa

Anhnh.thienloc@gmail.com

cảm xúc ngày đầu tuần

Sáng thứ hai, bầu trời vẫn âm u như những ngày trước. Bất chợt một tia nắng hiếm hoi chiếu tới rồi nhanh chóng bị những đám mây ...